Có thể nói, tác phẩm Một Ngoan, Hai Mất Việc, Cho Em Chọn của tác giả Luu-shi-shi là một truyện teen hay nói về quá trình lột xác từ một thằng lớp trưởng cùi bắp lạnh lùng nay trở thành tổng giám đốc công ty Xem thêm » DS Chương Đọc Truyện Thêm Yêu Thích BÌNH LUẬN TRUYỆN
Hai thời gian cho chúng tôi để bảo vệ cuộc gọi của chúng tôi và -1 cho do điều tra gần đây về lưới thưa thớt [158,35,63] hoặc khoảng sản phẩm tensor thưa thớt cho i) và chúng tôi sẽ mô tả kỳ hạn của tiếng Hy Lạp mô tả các kỳ hạn thu lãi, và hai cuộc gọi ngắn 55 và
Một Ngoan, Hai Mất Việc, Cho Em Chọn Được 7.19/10 từ 26 phiếu bầu. Truyện Một Ngoan, Hai Mất Việc, Cho Em Chọn của tác giả Luu_shi_shi là một truyện hiện đại lãng mạn, kịch tích, He. Lớp trưởng lạnh lùng nay trở thành tổng giám đốc công ty cô, không ngoan là mất việc như chơi! Năm nay tôi 22 tuổi, làm chức thư ký nhỏ trong công ty.
Giờ đây tâm trí của Miko đã chia thành hai phe, một bên cho rằng cô tốt nhất nên ở nhà, và bên còn lại thì bảo cô nên thử xem sao, biết đâu cô có thể được làm việc với Tenzou thì sao. "Vớ vẩn!
Việc bỏ phiếu hôm 23/01/1911 diễn ra trong sự có mặt của cánh phóng viên, nhiếp ảnh và lũ người tò mò. Cuộc bầu chọn diễn ra trong bầu không khí ầm ĩ. Trong vòng thứ nhất, Marie mất một phiếu, trong vòng thứ hai mất hai phiếu. Sau hết thảy, đếm có 58 phiếu.
Nghị luận xã hội về nạn bạo hành trẻ em - Mẫu 5. Văn mẫu lớp 9: Nghị luận xã hội về nạn bạo hành trẻ em bao gồm 5 mẫu, kèm theo 2 dàn ý chi tiết. Qua đó, giúp các em học sinh lớp 9 tham khảo, có thêm nhiều ý tưởng mới để hoàn thiện bài văn nghị luận xã hội
wOWq9Qh. Câu nói vừa thốt ra, MC và mọi người sốc hết một lượt, nhìn cô với ánh mắt ngưỡng mộ, lẽ nào đây chính là người con gái của năm. Tiếp tới là những tràng pháo tay vang dội từ mọi phía, có người còn huýt sao khen lấy khen để Jennie. MC cũng lau mồ hôi trên mặt, cười gượng nói- Haha! Cô có thể cho mọi người biết suy nghĩ độc đáo đó bắt nguồn từ đâu không?MC hỏi, mọi người thì hò hét tán dương lúc đó Jennie mới nhận ra rằng mình lố, không phải lố thường mà là lố nặng, ngại ngại cô lủi thủi xin phép rút lui khỏi cuộc chơi. Mà vừa mới ra khỏi cái đám đông đó cô lại bị sếp lớn nhà mình kéo đi, số cô đúng là chẳng bao giờ yên Taehyung dẫn cô ra một góc khuất, cốc cô một cái rõ đau rồi mắng- Em làm cái gì ngu ngốc trên đó vậy? Định diễn trò hề cho mọi người xem à?- Không – Bị đau Jennie đưa tay lên xoa đầu, mặt mũi nhăn hết cả ra- Còn dám nói mà cái thằng đó là ai? Sao lại dám thân thiết với em như ngước mắt lên nhìn chằm chằm cậu, hình như là đang rất giận, mặt đỏ hết lên rồi. Bỗng cô nhận ra cái gì đó, cười tủm tỉm hỏi- Ghen à?- Anh muốn giết chết thằng nghe Boss nói mà thấy mắc cười lại nhìn bộ dáng vò đầu kia phong lưu biết chừng nào thì cái tính tình nó trẻ con chừng Này Boss!- Hửm?- Anh cute quá!Rồi xong, Jennie đâu biết cái hậu quả sau lời nói ấy thế là bị vác không thương tiếc, vác như vác lợn ấy chứ không phải vác như kiểu phim tình cảm sến súa nào Thả em xuống! Mau! – Cô giãy đành đạch như con cá thiếu nước vậy mà người nào đó không nói không rằng vẫn mặc xác vác cô Jennie vào trong xe, thắt dây cho cô xong xuôi rồi cậu mới bắt đầu đe dọa - Ngồi yên ở đây nếu không muốn bị trừ lương. Cô nuốt ực một cái. Vâng, bạn trai cô đó đồng thời cũng là vị sếp lớn của cô, nhưng chuyện tình cảm và công việc có liên quan gì đến nhau mà cứ suốt ngày đem ra dọa vậy, tội cho cái phận bé nhỏ của đi tối về đều bị vác ném vào xe, may nhỉ, chân đỡ chạm đất, đỡ mỏi chân mà sao Jennie chẳng thấy may chút quãng đường đi về cô chẳng dám hó hé câu nào, tự nhủ im lặng là vàng, là tự bảo vệ bản thân khỏi ác ma. Cơ mà đi chưa được bao lâu thì ngủ xừ nó mất rồi, ngủ chả biết trăng biết trời gì luôn, cứ vậy mà ngủ Taehyung thấy Jennie ngủ quên thì dừng xe lại, tranh thủ lấy cái áo khoác đắp cho cô. Cả ngày nay cô chơi nhiều nên chắc mệt lắm, vén lại tóc cho cô, cậu mỉm cười, khẽ nói- Ngốc! Em cũng ghen còn tới nhà, Jennie được bế lên tận chung cư, cậu đưa cô vào giường, đắp chăn cẩn thận rồi ra ngoài ký một số tài ngày của họ trôi qua đơn giản như thế. Chỉ là chút ghen vụt vặt, chỉ là đôi lúc dỗi hờn vu vơ khi thì ngọt ngào khó tả nên ngày kế tiếp yên bình trôi qua cho đến..........Tại công ty, trong phòng làm việc của Kim Taehyung- Taehyung, thế anh có đi họp lớp không?Lí do cô có ở đây là vì nằm dài ở nhà chán quá không biết làm gì nên đem cơm trưa tới cho cậu, mà hiện giờ Jennie muốn đi làm cũng không được, hai tay đều bị thương nên Taehyung không cho đi làm, còn nói thêm không muốn nhận người bị thiểu não lúc nào cũng ngu ngơ như nãy đang đi lông bông ngoài đường thì gặp Oh Sehun mới nhớ ra cái vụ họp lớp, chết thật chủ nhật tuần này là họp rồi mà cô quên không hỏi cậu nên vừa đưa cơm vừa hỏi luôn cho Có lẽ.......- Nè, rốt cuộc có đi không, ba năm mới họp một lần ...- Thôi kệ, anh đi hay không cũng đâu liên quan đến em, vậy hôm đó anh chịu khó ở nhà một mình, em đi cả ngày Em nỡ sao? Anh ở nhà sẽ buồn lại cái mặt suốt ngày trêu cô, nhưng sao nó khiến con tim Jennie dung dinh lạ kì. Nhưng đâu chỉ vì cái bản mặt đẹp trai đó mà làm vỡ kế hoạch được, cô lạnh lùng đáp lại- Kệ anh, không liên quan đến em- À, ra vậy, anh còn định tháng sau cho em đi làm trở lại thôi thì suy nghĩ kĩ một chút về vấn đề vừa mới nghe thấy, não nó liền nhanh chóng chạy lại xoa xoa bóp bóp đấm vai cho Đại Boss của cô, tiếp tới là dùng giọng năn nỉ ỉ oi- Sếp! Em nghĩ kĩ rồi, anh quan trọng hơn mấy cái việc đấy nên cho em đi làm lại đi, tháng này em nghèo sắp chết ...- Nhưng em cũng không thể không đi họp lớp được hay anh đi cùng em, dù sao anh cũng phải gặp lại bạn bè chút chứ bộ. - Jennie vừa dứt lời liền được cậu kéo ngồi lên đùi, hai tay cậu ôm chặt eo cô, đầu thì dựa lên vai nói nhẹ- Anh không thích gặp mấy đứa từng theo đuổi nói mà lòng cô lao xao hết cả lên, rõ dở hơi, chỉ vì cái lí do vớ vẩn cùi bắp ấy mà không chịu đi họp lớp mới Sao phải quan tâm, em có thích người ta đâu mà Thế còn Kang Daniel?Cậu hỏi, giọng hơi trầm, cứ như phải kìm nén. Jennie nghe, bỗng ngây ngốc không biết trả lời sao nhưng khi nhìn vào ánh mắt tràn ngập yêu thương của Taehyung cô mới hiểu rằng, Daniel đã là quá khứ còn Kim Taehyung mới là hiện tại và tương lai của cô, là người cô thương bây giờ và sau này cũng Em có còn thích tên đó?Mỉm cười, cô lắc đầu rồi nói- Ngoài anh ra, người khác không có bản lĩnh làm em thích nhiều thế này họp lớp, mọi người đều đã trưởng thành nên quyết định thuê một phòng bar riêng để mở tiệc. Cả lớp có ba mươi bảy thành viên, tính sơ sài thì những người thành công được một phần bốn lớp, đa phần là về làm ruộng và nhân viên văn và Taehyung bước vào trong, hình ảnh tuổi học trò của bọn cô giờ đây đã lưu thành kí ức. Trước mặt cô là những khuôn mặt trưởng thành theo năm tháng, gặp lại họ cũng không biết nên nói gì, nên kể gì, rõ ràng cô từng rất thân với thành đúng là không khác với chia ly cho tới ngồi bên nàng lớp phó đanh đá của lớp, vẫn nghiêm túc như thường chỉ là khuôn mặt có chút thay đổi có chút mệt mỏi của công việc đang Uống một ly chứ Jennie, cũng lâu rồi không phó đưa cô ly bia vừa ỪmJennie nhận lấy ly bia còn chưa kịp đưa vào miệng đã bị cướp mất, Taehyung cầm ly bia một hơi dốc sạch, uống xong nói như đúng rồi- Nó không uống được, tôi uống phó thấy vậy cười cười trêu lớp trưởng, thì thầm to nhỏ cái gì đó, bơ luôn Jennie. Hai người này mờ ám quá, nghe đâu hồi trước lớp phó từng tỏ tình với Taehyung thì phải nhưng hình như bị từ chối, lỡ đâu hai người này thích lại thì buồn buồn định ngồi tán ngẫu với mấy cô bạn khác thì Kang Daniel tới ngồi cạnh cô trò chuyện- Jennie này, hôm trước Jihyo có nói gì thì đừng để trong bụng nhé, tính nó nông nổi Ừ, không có gì Mà Jennie với lớp trưởng đang hẹn hò à? Sao nhìn thân thiết vậy?Kang Daniel nói với giọng buồn buồn, cô không trả lời, chỉ cười thôi, cô cũng không muốn làm mọi chuyện rối lên nhưng Jennie lần này càng khiến mọi chuyện trở nên rối hơn.
Sau khi thay băng xong, miệng cô thì vẫn nói giận, vậy mà đồ ăn Mạc Tử mua về vẫn cứ ăn. Tại cô noi gương cậu ta mà, giận là việc của giận, ăn thì mình cứ ăn thôi. Vai coi như đỡ nhiều rồi, được chăm só chu đáo như thế không khỏi mới lạ. An An cười thầm nằm trên đùi tên đáng ghét coi phim, một lúc sau thì lăn ra ngủ hôm sau dậy thì thấy mình nằm trên đệm êm chăn ấm rồi. Mạc Tử nằm cạnh cô, đúng là hiếm thấy, mọi hôm sáng ra chỉ có mình cô với căn phòng thôi. Chắc hôm nay cô dậy sớm hơn mọi ngày í, nhìn cậu ta kìa, cái bản mặt ghét dễ sợ, lúc ngủ thì như thiên thần ấy, vậy mà lúc thức dậy chỉ toàn bắt nạt cô thôi. Tranh thủ ngắm một tí, xem cậu ta có xấu chỗ nào không? Ai mà chẳng có chỗ xấu cần giấu nhỉ? Vậy mà ngắm cả lúc cũng chỉ phát hiện con người đó quá ư là đẹp trai. Nhìn cánh mũi cao thẳng tắp thở đều đều, lọn tóc nâu vàng vướng bên khóe mắt, đúng là con lai mà, có chút phong cách của Tây. An An bỏ cuộc, chỉ sợ nhìn khuôn mặt này thêm một lúc nữa không kìm được mà hôn cho mấy nhớ tới vụ hôm bữa, bị cậu ta bắt quả tang, thẹn tới đỏ cả mặt, thề không bao giờ tái phạm. Hít một hơi, cô lén rón chân xuống giường, chân chạm đất chưa được bao lâu liền bị lôi lên giường một lần nữa. Phong Mạc Tử ôm cô vào người, mặt thì cứ nhắm mà miệng thì đã không tự chủ được nhếch lên tạo thành hình bán ngờ em lại làm nhiều việc xấu lúc anh ngủ đến đơ cả người, nhiều lúc cô tự hỏi, Phong Mạc Tử có giác quan thứ sáu không? Sao lúc nào cũng phán như thánh thế? Đây đâu phải lần thứ nhất, là lần thứ ba đấy. Hoặc cậu ta là diễn viên ngầm, diễn như thật ế, cô quan sát nhất cử nhất động như thế mà còn chẳng phát hiện được. Ô tô kê, ai em phai!-Lần sau có làm việc xấu thì báo anh một tiếng, mình cùng phối hợp, như vậy mới vẹn ánh mắt hiện lên ý cười gian kia, thì cô biết cái việc xấu cùng phối hợp ấy là gì, chỉ có thể...-Bỏ em ra, anh chung, phát ngôn câu đó ra cô cũng nhanh chóng bỏ đi vệ sinh cá nhân. Vì sức khỏe với tinh thần cũng tốt lên rồi, ở nhà hoài cũng chán, sợ đi shopping nhiều mất tiền nên quyết định đi làm. Lúc đầu Mạc Tử không cho đi đâu, xong cái cô phải mềm dẻo ra điều kiện mới được. Điều kiện thiệt ra cũng chẳng khó khăn lắm, chỉ cần nửa tiếng lên phòng Boss một lần, cô cũng chẳng hiểu tên dở hơi này nữa, lên lắm thế không biết. Mà kệ đi, nghĩ làm gì cho mệt óc, trước hết đợi cậu ta chở đi ăn sáng đã rồi tính vậy, cả buổi sáng, người ta thấy An An tự động mò lên phòng Boss tổng nửa tiếng một lần, tò mò lắm, thắc mắc lắm, mà hỏi ai ai cũng chẳng biết. Có đứa nhiều chuyện bịa đặt tùm lum, nào là vì đắc tội, lấy lòng, đánh ghen,... đủ mọi thể loại trên đời, tốt có xấu đứa không tin lời đồn, đi hỏi cho ra nhẽ, chỉ nhận lại một câu phũ tới ê lòng của An An-Tui hổng có biết, nếu thắc mắc xin vui lòng lên hỏi trực tiếp tên khốn đó. Okie!Rốt cuộc tới bữa trưa, cô nàng không nhịn được nữa, gọi em lên chỉ nhìn rồi kêu về à?-Ừ! Ăn cơm Tử trả lời thản nhiên khiến ai đó phát điên. Cô hờn, đi ra một góc ngồi, à không, cô quay lại, bê phần cơm của mình rồi mới ra góc ngồi. Đừng có hiểu lầm, cô là vì sợ đói không có sức để làm việc thôi, chứ cô thèm ứa. Nhìn coi, cơm này thì có gì ngon, chỉ là kiểu Pháp xoàng xoàng á, chỉ là một bữa cơm bằng một tuần tiền lương, có gì ghê Tử phì cười, con heo này cậu nuôi mãi sao chẳng mập chút nào vậy, nhìn nó tham ăn thế cơ mà. Gắp miếng gà chiên thơm phức lên, cậu hỏi-Ăn không?An quay lại, nhìn miếng thịt gà quyến rũ quá, nhủ thầm, có thực mới vực được đạo, có gạo mới cưa đổ chồng. Mặt dày dơ đĩa ra nhận, kèm theo lời dỗi hờn-Ngu mới không ăn á?Bữa cơm đơn giản chỉ có vậy, có chút giận dỗi vu vơ, có chút ngọt ngào khó tả, có chút yên ấm diệu lúc sau khi dùng bữa xong, An đang nằm ngủ ngon lành trên ghế sopha trong phòng của Phong Mạc Tử, cậu thì làm việc trên bàn, sợ cô lạnh, lấy áo mình khoác lên có tiếng gõ cửa phòng, giọng thư kí nam vang lên-Thưa giám đốc! Có cô Haley xin gặp, cô ấy đang...Còn chưa kịp nói xong, Haley đã tự tiện bước vào luôn, còn nói giọng vui vẻ-Mình đến chơi, không phiền chứ!Vui vẻ chưa được bao lâu, nhìn thấy cậu đang ngồi kế bên một người con gái quen thuộc, trái tim bỗng nhói. An An nghe tiếng động, cũng giật mình thức dậy, mở mắt thấy Mạc Tử bên cạnh, còn Haley đứng kia, cô nhanh chóng ngồi Tùy nhẹ nhàng nói, không có vẻ gì là khó chịu cả. An cũng không biết nói gì, có chút không thoải mái khi Haley cứ nhìn mình chằm chằm, lần trước An cũng chưa có giải thích gì sất, nghĩ thầm cô ấy chắc vẫn đang gai mắt rồi à? Có mệt không? Anh đưa em Tử lo lắng hỏi An An, cô chỉ cười rồi bảo vẫn tốt, nói bận thì cứ đi đi, không sao cả. Haley chứng kiến một màn tình cảm, thấy mình như người thứ ba trong câu chuyện này vậy, trước giờ cô chưa từng nhìn thấy Mạc Tử dịu dàng với ai cả, nhìn cách cậu đối xử với người con gái kia, nhìn ánh mắt cậu, là sự chân tình và thật khó chịu, cả người đều bứt rứt không yên, chỉ muốn chạy nhanh đến, giành lại Mạc Tử, nhưng cô không làm vậy, vì cô không muốn giống như một kẻ ngu ngốc. Cô là đang ghen tị, cô chưa từng ghen tị, cô không muốn thừa nhận điều đó. Ánh mắt Haley lặng đi trong phút chốc, nhớ đến câu nói của Phong Mạc TửĐừng lo, mình sẽ chăm lo cho cậu suốt đời!Hôm đó, cậu nói như vậy, hôm đó, cô cảm động quên đi cái đau hiện tại. Chẳng lẽ, người như Phong Mạc Tử lại quên cậu cứ việc tham quan, tôi có việc nên đi Tử nói xong liền rời đi mất, để lại An An cùng Haley trong một căn phòng nè, chuyện lần trước, cô hiểu nhầm rồi. Tôi không biết hồi trước Phong Mạc Tử ra sao, cũng không muốn quan tâm, chỉ cần bây giờ, chúng tôi hiểu nhau, cần nhau là đủ rồi. Với lại, tôi không phải loại người như cô An lên tiếng trước, muốn giải thích hiểu lầm hôm bữa, dùng những từ ngữ nhẹ nhàng Tôi không tin, cô muốn làm căng để tôi lên giá chứ gì, được, tôi chấp nhận, cứ nói giá nói tôi không cần tiền, Haley, cô làm sao vậy? Tôi biết với tư cách bạn thân cô muốn tốt cho Mạc Tử, nhưng như vậy thì hơi quá đáng An tức giận nói, vậy mà chỉ thấy Haley cười khẩy, bạn thân ư? Cái danh bạn thân này cứ như cây kim đâm vào lòng cô vậy. Haley không kiềm được, giơ tay lên tát An một cái. Vì quá đột ngột, cô không đỡ được, bàn tay cứ thế giáng thẳng vào mặt, in hằn năm ngón tay hồng trên có tư cách gì nói tôi như thế? Cô cũng chỉ là một kẻ bần như bị hoảng loạn, lời lẽ trở nên khó nghe hơn. Ánh mắt An bỗng sắc lạnh, nói-Còn cô? Cô có tư cách làm bạn của Phong Mạc Tử sao? Một chút lịch sự dành cho cô bây giờ cũng không định tát An thêm một cái nữa, mà chưa kịp thì tay đã bị nắm lại, An An lạnh lùng hất tay Haley ra. Bước đi của Haley loạng choạng không vững, giầy cao gót khó khăn di chuyển, bỗng, dưới đất có chiếc bút bi không ai để ý tới. An nhìn thấy, vừa hét lên cẩn thận, Haley đã dẵm phải, trượt chân té xuống đập đầu vô cạnh lúc đó, Mạc Tử trở về phòng, nhìn thấy cảnh tượng vội vã chạy lại đỡ Haley. Thấy Mạc Tử bên cạnh, cô cười, cánh tay cô dần dần đưa về hướng An An, đến khi chỉ đúng người, cô khó nhọc nói-Là An!
Mất rồi? Nghe thật nực cười!Phong Mạc Tử đột nhiên lại cười cười trước con mắt ngạc nhiên của mọi người, họ không hiểu cho đến khi- Cậu thật biết cách đùa Joy. Đừng giỡn nữa, cô ấy ở phòng nào trong bệnh viện?- Tử! Tôi không biết đùa, là sự thật, cô ấy chết khi cứu vừa dứt lời đã bị một lực mạnh xiết cổ áo, Mạc Tử một tay cầm cổ áo Joy, một tay vung lên giữa không trung có thể đấm đối phương bất cứ lúc nào. Ánh mắt sắc nhọn tàn nhẫn, giọng nói rít lên đầy đáng sợ. - Tôi bảo cậu thôi đùa. AN ĐÂU?Những người trong trong căn phòng chứng kiến cảnh này thì hốt hoảng, Haley đang ngồi cũng phải bật dậy ngăn cản. Nhưng nói cách nào, khuyên thế nào cậu ta cũng không nghe, cô chưa bao giờ chứng kiến một Mạc tử đáng sợ như vậy, cú đấm của cậu vung vào mặt Joy. Haley sợ nếu tiếp tục thì cả hai đánh nhau nên hét lên- Phong Mạc Tử, Joy không có lỗi, An cô ấy vì đẩy cậu ra khỏi chiếc xe mà không kịp bảo vệ mình nên mới...- Tôi không tin!-Cậu không tin tôi cũng chẳng biết làm sao?Mạc Tử thả Joy ra, bàn tay buông xuống, đáy mắt hoang mang không dám tin vào sự thật. An không thể nào để cậu một mình như vậy được, trong một khắc cậu sợ phải chấp nhận sự Cậu nghỉ ngơi đi, tôi với Joy về trước. Bác gái chúng cháu đi, cứ để cho cậu ấy bình tĩnh Được!- Phải rồi! Nếu cậu cố chấp không tin, nghỉ ngơi cho tốt, sáng mai chúng tôi đưa cậu đến gặp cô nói xong liền bỏ đi, khuôn mặt Mạc Tử trắng bệch, bờ vai không kiềm chế mà run lên từng cơn, đôi chân như mất đi khả năng đứng vững khiến cậu muốn ngã. Cả đời cậu chưa bao giờ cảm thấy sợ như lúc này, trải qua một giấc ngủ dài, đùng cái An không còn bên cậu. Điều này làm sao chấp nhận được, có ai biết cậu phải làm sao đây?Ngoài xe,- Có sao không?Haley vừa hỏi vừa chạm vào vết sưng trên mặt Joy do Mạc Tử gây ra, vẻ mặt lo lắng không khỏi hiện lên. Vừa rồi, cô như thấy một Mạc Tử khác, cô không ngờ người cô yêu mười mấy năm lại hành xử như thế, lời nói của cô cậu ta cũng chẳng bỏ vào tai, rốt cuộc Haley trong mắt cậu đã thấp kém đến mức nhìn ánh mắt kia, lần đầu tiên dành cho mình không phải cho ai khác bất giác cảm động vô cùng, cư nhiên muốn lưu giữ khoảnh khác này mãi. Chỉ là một giây sau đó, cánh tay đẹp đẽ ấy buông xuống, lông mi cong vút hạ một nửa, nhìn sơ qua là biết đang chứa những u buồn. Anh tự cười chính mình ảo tưởng- Thất vọng?- Ừ, dù biết trước nhưng lúc chứng kiến mới thấy Trải qua một thời gian, cậu ta tự khắc sẽ quên cô gái nói xong thấy Haley thở dài, anh quen cô lâu như thế đương nhiên biết giờ cô đang nghĩ gì nên nói tiếp- Chuyện đó...cũng không phải là lỗi của mày, đừng quan tâm Nhưng một nửa cũng tại tao, lỡ Mạc Tử phát hiện thì phải làm sao? Thật không dám nghĩ mệt mỏi dựa đầu vào ghế tựa, cảm thấy mọi thứ thật khó khăn đối với cô. Cô chán ghét việc phải một mình đối diện cuộc sống này. Nhưng...- Ngốc! Có bị phát hiện thì tất cả tao một câu nói của Joy làm Haley bừng tỉnh, cô ngạc nhiên dương mắt tròn nhìn anh. Có phải vừa rồi cô vừa nghe lầm, nhưng khi nhìn nụ cười nửa vời của anh thì cô không dám phủ nhận nữa. Cô có lẽ đã quên, trước giờ Joy luôn ở bên cô, giúp cô làm những việc xấu xa mà tưởng chừng bản thân không dám, đã luôn thức tỉnh cô lúc cô buồn rầu chìm trong men rượu. Mặc dù Joy đã nói những câu như vậy rất nhiều nhưng lần đầu tiên cô cảm thấy mình bị rung động. Thật sự rung động bởi lời nói đó, cảm giác cô độc lúc nãy tan biến như một làn khói. - Mày sao lại tốt với tao như thế? Haley hỏi, không hiểu sao tim cô lại đập mạnh như vậy, trước nay ở gần Joy có bao giờ bị như vậy. Chỉ mong khi hỏi câu này, Joy sẽ trả lời khác xa với điều cô đang nghĩ lúc này, vì có thế cô mới không ngại ngùng với Joy. Người ta thường bảo đời chả như mơ, quả vậy vì...- Vì lỡ yêu chứ điên mất!!! Ngày hôm sau, dự với chả báo, thời với chả tiết, trên truyền hình kêu mai nắng, thế mà nhìn coi, mưa như trút nước. Dự báo thời tiết kiểu này nguy hiểm quá, mưa bão thất thường người qua đường ngã sấp mặt mất. Người người nhà nhà không dám bước ra đường nửa bước, vậy mà có một kẻ gần như điên lên nhất quyết đòi ra nghĩa trang bằng được. Nhìn Mạc Tử khổ sở, khuôn mặt xanh xao, vết thương trên đầu chưa khỏi mà xót, bất đắc dĩ Haley và Joy đành đưa cậu ta ra trang, một nơi an nghĩ cho những người đã khuất, không khí ở đây lúc nào cũng ảm đạm và buồn nhạt, cộng thêm hôm nay trời không có chút ánh sáng, nghe có chút run người. Ở một phần nào đó trong nghĩa trang, có một ngôi mộ vừa mới được đắp cách đây không lâu, những bó hoa tươi đẹp được xếp cẩn thận quanh ngôi một trên ngôi mộ là hình của một cô gái trẻ trung xinh đẹp, cười tươi như một bông hoa. Haley nhìn thấy có người đến trước cả bọn họ, đến gần mới biết thì ra là Lập Triết và bạn gái anh ấy, Hạ Linh. Nhìn mắt Linh sưng đỏ Haley đoán cô ấy đã khóc rất nhiều. Không ngờ An lại có những người bạn tốt như vậy- Đừng bận tâm gì cả, mình sẽ giúp cậu chăm sóc gia đình, yên nghỉ nói xong lại không kiềm được bản thân muốn khóc, nước mắt lại cứ chảy may mà có Triết an ủi. Cô nhìn sang bên, Mạc Tử đang tới gần chỗ này, đằng sau còn thêm hai người. Lúc Mạc Tử nhìn thấy mộ An, Linh thấy cậu cứ đứng đơ như vậy, một câu cũng không nói, nước mắt một giọt cũng không rơi. Còn nghĩ, cậu ta thật vô tâm, nhưng cô đã lầm, có những người biểu lộ tình cảm khác nhau chẳng hạn như cô, có lẽ chỉ biết khóc thương với Mạc Tử, ngay lúc này, cậu ta khụy gối quỳ xuống trước mộ An, cây dù trên tay cũng rớt tự lúc nào. Mưa cứ mưa, việc cậu ta quỳ vẫn quỳ dù Haley xót chạy đến che, mưa làm ướt người cậu, gió thổi qua lạnh cóng chân tay. Một tiếng trôi qua, Mạc Tử cứ quỳ như vậy, Linh cơ thể vốn đã yếu không thể chịu lâu nên đã về trước, Linh về Triết cũng về. Joy và Haley biết Mạc Tử cần có không gian yên tĩnh với An nên ra xe Mạc Tử, từ lúc biết nhận thức chưa bao giờ nếm trải cảm giác mất mát, cậu cũng không nghĩ tới việc phải mất đi thứ gì đó. Bây giờ cậu phải chịu đựng chuyện này Mạc Tử có lẽ không thể chịu nổi vì cú sốc quá ta thường bảo khi trải qua việc người mình thương yêu mất đi, có hai điều tùy thuộc xảy ra. Thứ nhất người đó mắc chứng trầm cảm, nặng nhẹ tùy mức độ. Thứ hai bị chứng ảo giác, khiến cho người đó hành động không có suy Mạc Tử đều vướng phải hai điều đó, như ngay lúc này người cậu đã không còn chỗ nào để mưa làm ướt. Hai tiếng trôi qua thật nhanh, Haley vì mãi vẫn không thấy Mạc Tử ra nên lo lắng vào xem thử, rồi khi nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp trứơc mặt mình khiến cô không đứng vững suýt ngã, may mà có Joy đằng Mạc Tử, cả người lấm lem bùn đất, dùng hai bàn tay bới nề đất đá, máu từ tay chảy ra mà ngay cả nước mưa cũng trôi không kịp. Cậu ta đang bới mộ An!!!Joy cũng không ngờ đến lại có sự việc xảy ra, nhất thời không phản ứng được, chỉ có thể trơ mắt ra nhìn cậu ta điên cuồng bới đất bằng tay lại bình tĩnh hơn, chạy nhanh đến cản Mạc Tử lại, cây dù trong tay cũng rơi tự lúc nào- Tử! Cậu đang làm gì vậy?Cô hỏi, thấy cậu tươi cười trả lời- Tôi nghe thấy An gọi, tôi phải đưa cô ấy ra. - Cậu...Haley ngạc nhiên không thốt nên lời, đáy mắt cô lay động dữ dội. Mạc Tử! Cậu thà làm kẻ điên chứ không tin An An chết rồi, cậu tỉnh lại một lần nữa nhắc lại để Mạc Tử tỉnh ngộ nhưng...- An không chết, cô ấy chỉ đang giận tôi.
Trong khi mọi người còn đang hò hét ầm ĩ trong cái quán Bar thì An An với Lân ra ngoài đi dạo. Ở ngoài có vẻ thoải mái hơn nhiều so với cái nơi ồn ào đó, gió thổi thoang thoảng mang mùi hương của tháng hè. Tháng của những kí ức mong quãng đường Lân kể hết việc này tới việc kia, kể về những tháng ngày học trò, kể về thanh xuân năm ấy, mọi một lúc, An An cảm thấy đi đã khá lâu, nghĩ có lẽ Phong Mạc Tử đang đợi mình liền đề nghị-Cũng muộn rồi bọn mình quay về thôi -An!An An vừa quay đầu định đi liền nghe tiếng gọi lại của Lân, giọng cậu cứng cáp, lại đôi phần buồn bã, dường như muốn nói gì đó. Thấy vậy, cô hỏi-Có chuyện gì sao?-Mình muốn cho cậu biết một chuyện từ trước tới giờ mình không dám nói nhưng nếu không nói e rằng mình chẳng thể giải thoátAn An có vẻ như lường trước được chuyện này, cô cũng không ngu ngốc đến nỗi không nhận ra. Lân là cậu bạn năng động mà thời cấp ba cô thích, hồi đó không biết vì sao lại thích cậu chỉ nhớ có một lần cô bị một bọn học sinh quậy phá trong trường đánh đập đến nỗi ngất xỉu, lúc tỉnh dậy lại thấy mình đang ở nhà, hỏi mẹ thì mới biết là Lân cứu cô rồi đưa về nhà. Lúc đó cảm kích cậu ấy ghê lắm, còn tra hỏi sở thích tùm lum luôn nhưng tất cả chỉ là tình yêu của tuổi học trò mà thôi. Bây giờ An An chỉ coi Lân như một người bạn cùng lớp, mọi thứ thay đổi rồi. Hãy để cô tự tay chấm dứt mối quan hệ không rõ ràng như thế thích cậu! Cho mình một cơ hội được không?Lông mi của An An khẽ hạ xuống, Lân nói câu này không phải đã quá muộn rồi sao? Tình cảm đâu thể cứ vậy đứng chờ một người không biết trân trọng nó. -Lân! Cảm ơn cậu về những tháng năm học trò nhưng...Còn chưa kịp nói xong Lân bỗng dưng ôm cô, siết cô rất chặt như không muốn buông nói, cho mình một cơ hội, mình nhất định làm cậu hạnh phúcLân không muốn cô tiếp tục nói, cậu sợ rằng, những điều cậu lo lắng là sự thật. Cậu biết vì ngu ngốc mới bỏ lỡ An An, vì ngu ngốc mới không nhận ra tình cảm cô dành cho mình. Nhưng những ngày qua, cậu mới hiểu cậu rất cần có cô bên cạnh. Liệu hai người có thể làm lại từ đầuAn An bị ôm bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng đẩy Lân ra. Cô nghe cậu nói chỉ dám mỉm cười rồi lắc đầu nói xin từ chối như vậy, Lân cũng chẳng thể làm gì, nhìn bóng dáng An An dần đi xa làm cậu nhớ lại một mảng kí ứcNgày 25 tháng 8, ngày khai trường năm lớp mười cũng là ngày đầu tiên nhận lớp. Thầy chủ nhiệm là một người khó tính khó chiều, thầy điểm danh cả lớp thì không thấy ai tên Phương Hoài An thưa cả. Một lúc sau, bỗng có con nhóc chạy vào với bộ mặt hối hả thở không ra hơi phân trần nói em đi nhận lớp nhầm, thế là lớp cười, thế là nó bị ra hành lang được nửa năm nó liền chơi thân gần hết cái lớp ngoài trừ hai ba người. Lân nhìn nó cố gắng nói chuyện với cậu bạn lớp trưởng chỉ để được tha tội nói chuyện trong lớp mà phụt cười, nó năn nỉ, nó ỉ ôi mà lớp trưởng chả động đậy cái đứa con gái khác thường gửi thư tình, thư mến cho Mạc Tử thì nó gửi thư nhận lỗi vì ăn quà trong lớp. Lân lâu lâu lại cứ để ý một chút về An An như thế. Rồi cuối tuần tổng lại những người gây mất trật tự, không tuân theo nội quy nhà trường, không biết vì cớ gì mà lớp trưởng không đọc tên nó ra mới nói nó cảm kích cậu ta quá lúc ra về cảm ơn rối rít nhưng buồn thay phải làm nô tì cho lớp trường một tuần. Lớp trường đại nhân đi xuống phòng tập vụ thì nó phải bê xếp tài liệu lẽo đẽo theo sau, nói chung cậu ta đi đâu nó đi đó. Nhớ một lần, Lân trốn học thể dục ra sân sau nhà trường chơi thì thấy lớp trưởng lạnh lùng bắt An bê dụng cụ thể dục, trong lúc An đang bối rối với đống đồ lộn xộn cậu nhìn thấy Phong Mạc Tử cười. Là nụ cười mà theo như cậu biết lớp trưởng chưa bao giờ giành cho đứa con gái nào trong phòng dụng cụ không biết xảy ra chuyện gì, Lân nghe thấy tiếng đồ đổ và mấy tiếng leng keng của thanh sắt rớt xuống. Một lúc thì nhìn lớp trưởng cõng nó ra khỏi phòng, cậu để ý mới thấy chân của nó được băng lại bởi một mảnh vải, máu đỏ thẫm ướt lộ ra bên ngoài. Cậu đoán, có lẽ thanh sắt đã cứu phải chân rồi, lúc đó cậu không quan tâm An cho lắm, sau đó vẫn tiếp tục chơi với mấy thằng lớp mười một, khi cậu đang trên đường đi học về liền thấy Phong Mạc Tử bế An đang ngất xỉu trên tay. Lúc đó trên người An đều bị bầm tím trông rất tội, trên đầu còn chảy máu, người thì ướt sũng, hình như là bị ai đó tạt nước thì phải. Xong lớp trưởng nhờ cậu một việc, bảo có việc gấp nên đưa nó về nhà hộ. Lúc đó bế nó trên tay Lân mới thấy nó dễ thương, trông như cún con ngoan ngoãn vậy, có chút cảm tình nên đưa nó về nhà, dù sao cũng là bạn cùng lớp. Vậy là ngày hôm sau, nó đến cảm ơn Lân, trông rất chân thành, cậu chỉ đưa nó về chứ có làm gì đâu mà phải mang ơn như sau cậu mới biết ngày hôm đó, nó gặp một lũ học sinh cá biệt và bị đánh đập xả tức. Phong Mạc Tử vô tình đi ngang qua nhìn thấy liền tức giận xử hết lũ đó, nghe nói có đứa còn bị lớp trưởng rạch mặt chỉ vì dám tát An. Trong lúc cậu ta không để ý liền bị một đứa dùng gậy đánh trọng thương một cánh tay nhưng vẫn bế nó đi. Vì bị thương ở tay nên lớp trưởng nghỉ học cả tuần, lớp đến thăm ầm ầm mà chỉ có mỗi nó không đến thăm, lúc hỏi thì nó bảo không cần như nó hiểu lầm vụ Lân cứu nó nên lúc nào cũng cảm ơn cậu, lúc đầu Lân còn định nói cho nó biết nhưng sau khi thấy nó mỗi ngày đều xem mình đá bóng, mỗi ngày đều đặt một chai nước khoáng trong hộc bàn thì không nỡ quyết định im lặng cứ để An hiểu lầm cũng được, cũng không mất mát gì. Cuối năm lớp mười một thì nghe tin lớp trưởng qua nước ngoài, con gái trong lớp không khỏi khóc cạn nước mặt ấy chứ nhưng riêng nó lại không chút biểu cảm nào. Trước hôm đi một ngày, lớp trưởng gọi Lân ra ngoài nói có chút chuyện. Mà lúc Lân đến nơi hẹn lại chẳng thấy ai, chỉ có một mảnh giấy nhỏ được kẹp vào một quyển tờ giấy ra, hàng chữ Mạc Tử hiện lênCô gái của tôi nhường cho cậu, nếu không biết trân trọng một ngày nào đó tôi sẽ cướp lại những gì đã mất, khiến cho cậu hối ngày hai chap, thế là đền đủ cho mọi người chưa nhỉ?Trang facebook mới lập, rất mong mọi người ghé thăm, nếu có thông báo gì Shi sẽ đăng ở trên đấy hết. Face được dán trên tường nhà Shi nhé ^^
72,791 lượt thích / 4,183,982 lượt đọc Nội dung Cái tên truyện đã nói lên tất cả Vì là tác phẩm đầu tay viết từ 03/2017 tác giả không tránh khỏi những thiếu sót, mong bạn đọc thông cảm. Tác giả mê ngôn tình nên truyện hoàn toàn hướng theo lối ngôn, ngay cả tên nv cũng giống TQ, nhưng không vì vậy mà đánh mất văn phong Việt. Truyện có vài phần hơi giống teenfic, nếu bạn đọc cảm thấy không phù hợp, có thể lặng lẽ rời đi, đừng để lại những lời khó nghe. Cảm ơn!!!Tác giả Patri_cia_015 Tình trạng Hoàn*NOTE KHÔNG NHẬN CHUYỂN VER, EDIT, MANG TRUYỆN ĐI XIN HỎI Ý TÁC GIẢ. HÃY TÔN TRỌNG NGƯỜI BỎ RA CHẤT XÁM. Có thể bạn thích? Deja vu NoriNari 707 129 12 Nếu như tất cả là giấc mơ của Kim Chi-Yeol.... mọi thứ được báo trước... liệu Kim Chi-yeol có ngăn được thảm kịch xảy ra hay chỉ là hiện tượng deja vu ...… [ ĐN Naruto ] Tôi muốn được sống theo cách của tôi LucastaSillver 0 0 2 Tag Bl, Bạo Lực, có H, 3x1Công gồm có Madara, Kakashi, vẫn sẽ ưu tiên các cặp chính trong truyện nhá, và mình cũng muốn gép đôi cho Neji và TenTen😢Và lưu ý truyện OCC nhiều đó🤣Mình cũng sẽ theo sát tình tiết chính của truyệnVà đây cũng là truyện đầu tiên mình viết nên có phần không logic và sai sót các bạn cứ bình luận góp ý cho mình nha_________________________________________________Huy là một cậu học sinh giỏi trong mắt mọi người nhưng không ai biết số phận của cậu trong gia đình khổ sở thế nào. Vì cơ thể và tâm trí cậu đã đến giới hạn, cậu quyết định khi đến thế giới khác cậu đã quyết tâm sống theo những gì mình muốn và bảo vệ những người cậu yêu như thế nào thì Mọi người đọc sẽ biết nhe😁… Đầu Thu Năm Ấy Tôi Đã Thích Em xianxian781 102 0 11 Đầu mùa thu năm ấy, tại 1 Trường Cao Trung Hoà An nằm trong các trường Top của TQ. Một cơ duyên nào đó đã đưa anh và cô học cùng 1 lớp, ngồi chung 1 bàn cùng nhau trải qua nhiều khoảng khắc thăng trầm thời học sinh cao trung, trải qua tình yêu ngây thơ của tuổi học trò. Chẳng biết từ lúc nào anh đã thích thầm cô, mặc dù anh biết anh đã có Vị hôn thê được sắp đặt từ nhỏ. Anh cố gắng kiềm chế trái tim mình xuống nhưng điều đó gần như không thể đối với anh. Và câu truyện đó bắt đầu từ lúc cô bước vào lớp anh.....Anh Lăng Tử Dương - Đại thiếu gia của Tập Đoàn Lăng Thị Cô Lâm Phi Phi - Thiên kim Tiểu thư của Tập Đoàn Lâm Thị… Đầu Gấu Thích Cam Ngọt [Nerys] Nerys264 5 0 2 Cam ngọt thì có là ai cũng phải xiêu lòng thôi!!!… Sẽ có "tôi ở một vũ trụ khác" yêu em thanhnhan0610 2 0 2 Thương em là điều anh không thể, vì từ khi anh trưởng thành, anh đã "tự phủ nhận" bản thân có thể nảy sinh sự rung động với con trai, lựa chọn không bao giờ thừa nhận có khả năng yêu một người con trai từng không ít lần thổ lộ, nửa đùa nửa thật rằng em "crush" anh, sau những biểu cảm bất lực, ngại ngùng, đến bật cười, anh không thể phủ nhận rằng bản thân có một chút vui vẻ vì có người thích lẽ vì em từng nói thích anh, nên bản thân anh cũng không kiềm được chú ý đến em nhiều hơn. Anh nhớ đến những sản phẩm của em, nhớ những kịch bản gây cười mà chúng ta đã cùng chuẩn bị, cũng quan tâm đến lịch sử tình trường của em, ... Có lẽ vì trên đời này anh không muốn phụ lòng một ai, nếu em thích anh, nghĩ tới anh đầu tiên; anh không thể đáp lại nhưng cũng sẽ dành cho em sự quan tâm tương muốn mỗi ngày đều được thấy em cười, làm điểm tựa cho em những lúc em ngẩn ngơ khi lên hình,... có thể là một người anh, một người leader team trách nghiệm và vạch ra cho em một tương lai khi anh không còn làm cùng em câu chuyện về OTP mình ship, tên nhân vật đã được thay đổi để không ảnh hưởng đến người thật ngoài đời. Những tình tiết trong truyện được mình góp nhặt từ những tương tác giữa OTP của mình, có 30% sự thật và 70% mình vẽ vời thêm vào- ở diễn biến tâm lý của hai có sử dụng yếu tố giả tưởng những phiên bản "tôi" ở những vũ trụ khác" có cuộc sống tương tự, tính cách, ngoại hình giống nhân vật tôi ở trái đất.… Gió mùa đông, mây mùa hạ [Fanfic Phong Vân] KyeonMayy 2 0 2 Thể loại FanfictionAuthor Mayy KyeonBộ truyện hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, nhân vật được lấy ý tưởng từ bộ phim "Thương Ngày Nắng Về", cốt truyện do tác giả tự tưởng tượng, KHÔNG DỰA TRÊN BẤT CỨ KỊCH BẢN NÀO CÓ SẴN, mong đọc giả tôn trọng và không áp đặt vào đời sống thực tế của nhân vật, xin cảm ơn!… [Kookv] Jungkook & Taehyung huong_kookv_31219 12 5 2 Jungkook một ma cà rồng sống trên 100 tuổi , nhưng tuổi của anh mãi ở tuổi 17 Taehyung là học sinh mới chuyển đến trường BTS Và một số nhân vật khác… [BHTT][EDIT] TRUỴ HOAN TRỌNG NHẶT - THẢO TỬU ĐÍCH KHIẾU HOA TỬ GauNinn 0 1 1 TRUỴ HOAN TRỌNG NHẶTTác Giả Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa TửSố Chương 149Tình trạng Đã HoànVăn ÁnỞ cái thời nhà họ Kỷ còn đang thịnh vượng, thì cái thời còn trẻ người non không dạ, Kỷ Sầm An làm không thiếu việc thiếu đạo đức, trong đó chuyện ngông cuồng nhất chính là dùng mọi thủ đoạn theo đuổi Nam Ca, âm mưu tính kế từng bước để người này làm bạn gái mình, sau đó dùng cách như nuôi chim khổng tước xinh đẹp yếu đuối mà đối xử với Nam Ca, giam cầm người ta lại ở bên cạnh, rồi tuỳ ý mà khi dễ, không thiếu làm những chuyện thiếu đạo ấy, Nam Ca chỉ là một kẻ tiểu tốt ở thành phố Z, tính tình cao ngạo nhưng năng lực thì có hạn, cho nên khi bị khi dễ chỉ biết nghiến răng nghiến lợi, đỏ mắt mà chịu Ca hận người này, ghét người thường người này, cũng khinh thường cả bản Sầm An trước giờ không thèm để tâm, càng ngày làm càng quá đáng mà không hề cảm thấy áy náy.… [Lucy/Đn BnHA] Spirits Hero? Fujiwara_Shio 47,986 3,877 19 Tên truyện Spirits Hero?Tác giả Fujiwara ShioĐối tượng Bakugo KatsukiĐộ dài LongficTình trạng Đang chỉnh Chỉ là chia tay thôi mà, sao mọi người lại buồn vậy? Nói thế thôi, chứ cô cũng buồn lắm...Từ bây giờ, cô sẽ không còn cơ hội làm nhiệm vụ với Natsu, chị Erza và Gray nữa, không còn cơ hội đi chơi cùng Wendy và Carla, cũng chẳng còn cơ hội viết tiểu thuyết cho Levy đọc nữa, không còn cơ hội than vãn làm nũng với chị Mira nữa..."Xin lỗi mọi người... Lucy không thể... b-bên mọi người nữa rồi...."… My Engineer Có áo thực tập kỹ thuật, có bánh răng, có vợ chưa? mot197 1,909 146 24 Tên gốc My engineer มีช็อป มีเกียร์ มีเมียรึยังวะTác giả Mommae Bản edit theo sở thích cá nhân, có thể không chính xác theo bản gốc 100%.Bản edit chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup hoặc mang đi bất kỳ Ốc…
Reads 4,183,982Votes 72,791Parts 25Complete, First published Jul 30, 2016Table of contentsChương 1 Cậu bạn năm xưaFri, Jun 19, 2020Fri, Jun 19, 2020chương 3 Lân của bây giờFri, Jun 19, 2020chương 4 bịa đặt của LânFri, Jun 19, 2020Fri, Jun 19, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Chương 9 Là cậu thay đổi cuộc đời tôiSun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Chương 12 Vị mặn nhưng lại ngọtSun, Jun 21, 2020Chương 13 Người của tôi, không cần cậu loSun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Chương 18 Gái già với trai ếSun, Jun 21, 2020Chương 19 Tôi đã nhường cho cậuSun, Jun 21, 2020Chương 20 Xác định lại tình cảmSun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Chương 25 Phương Hoài An-Phương Ba TúcSun, Jun 21, 2020Nội dung Cái tên truyện đã nói lên tất cả Vì là tác phẩm đầu tay viết từ 03/2017 tác giả không tránh khỏi những thiếu sót, mong bạn đọc thông cảm. Tác giả mê ngôn tình nên truyện hoàn toàn hướng theo lối ngôn, ngay cả tên nv cũng giống TQ, nhưng không vì vậy mà đánh mất văn phong Việt. Truyện có vài phần hơi giống teenfic, nếu bạn đọc cảm thấy không phù hợp, có thể lặng lẽ rời đi, đừng để lại những lời khó nghe. Cảm ơn!!! Tác giả Patri_cia_015 Tình trạng Hoàn *NOTE KHÔNG NHẬN CHUYỂN VER, EDIT, MANG TRUYỆN ĐI XIN HỎI Ý TÁC GIẢ. HÃY TÔN TRỌNG NGƯỜI BỎ RA CHẤT XÁM.16teen
một ngoan hai mất việc cho em chọn