Trong cuộc sống, ai cũng có thể mắc sai lầm và rất khó giữ được một tình yêu trọn vẹn. Thấu hiểu điều đó, PTI cho ra mắt Bảo hiểm tình yêu như một lời cam kết cho tình yêu, chứng nhận về một mối quan hệ bền vững. Loại bao cao su chống xuất tinh sớm của Nhật này có hương thơm bạc hà mới lạ nhưng dễ chịu, tạo cảm giác hưng phấn, kích thích cho "cuộc yêu' thêm trọn vẹn. Anh em đang muốn làm chủ chốn phòng the và giúp bạn tình được thăng hoa có thể lựa chọn Sagami Xtreme Feel Long. - Là người coi trọng tình cảm. Họ yêu ít vì họ khó mở lòng với ai đó. Họ yêu ít vì cái tính coi trọng sự chọn vẹn chuyện tình cảm. bó buộc vậy nên khi đã yêu ai thì họ yêu trọn vẹn, quan tâm đến người yêu một cách hy sinh, nhưng chỉ là sự hy sinh thầm lặng mà 'Người nghệ sĩ khó có tình yêu trọn vẹn nên dù có bị phản bội, tôi cũng không bất ngờ hay phản ứng tiêu cực', nam ca sĩ nói. Lương Ánh Ngọc rất nhí nhảnh, xì tin còn Châu Khải Phong chững chạc, điềm đạm ở tuổi 33. Sau hơn một ngày ra mắt, MV 'Yêu càng thật xa càng đau' đã lọt top trending trên YouTube, được khán giả phản hồi tích cực. Hương Giang Freud thân yêu (Trọn bộ 2 tập) "Chân, bỏ đi. Có lẽ anh ta không phải chén trà kia của cậu." Chân Ý lắc đầu. Không thể bỏ được. Dù cô không rõ vì sao mình đắm đuối anh đến vậy, nhưng cô chỉ yêu mỗi anh thôi, đã mười hai năm rồi…. "Nhưng như vậy cực khổ lắm Thế nhưng, để có được tình yêu trọn vẹn, họ phải đương đầu với rất nhiều sóng gió, khó khăn. 14. Học Thuyết Tiến Hóa của Tình Yêu. Thế nhưng tình đầu là mối tình khó quên nhất, sau thời gian xa cách, một dịp tình cờ khiến cặp đôi quay trở lại với nhau và mSfy. Thật sự rất khó để kiếm được một người em yêu, mà người ấy cũng yêu em. Đấy là một loại hạnh phúc đơn thuần mà đáng quý. Từ khi tốt nghiệp đại học đến năm 26 tuổi, Mục Táp làm bạn Cảnh Chí Sâm 4 năm, giúp anh gây dựng sự nghiệp, quan tâm chăm sóc anh những lúc ốm đau, dành hết tình cảm của mình cho anh. Cảnh Chí Sâm biết rõ Mục Táp thích mình nhưng lại không hề coi trọng tình cảm của cô, đối xử với cô như một con rối bị anh khống chế trong lòng bàn tay. Anh khi gần khi xa, lúc thì tỏ ra thân mật như người yêu, lúc lại xa lánh cô như người lạ. Anh thích kiểu con gái năng động hoạt bát chứ không phải kiểu phụ nữ dịu dàng chín chắn như cô, và anh tưởng rằng cô sẽ luôn ở đó chờ anh dù anh có đi xa đến đâu đi chăng nữa. Nhưng anh đã Cảnh Chí Sâm đến nhà Mục Táp ra mắt cha mẹ cô với tư cách người yêu của em gái cô, cô đã quyết định chấm dứt tình yêu đơn phương ngu ngốc đến buồn cười của mình đối với người đàn ông ấy. Cô đồng ý thay em gái gả cho Tống Vực – con trai của một gia đình giàu có và quyền thế đã bỏ tiền giúp đỡ cha cô thoát khỏi cảnh tù tội do phá sản. Mục Táp làm vậy không phải vì yêu thương đứa em gái cùng cha khác mẹ vô tâm ích kỷ – cô chỉ là không muốn nhìn thấy gia đình tan nát, và cô cũng muốn cho mình một cơ hội tìm hiểu một người đàn ông khác, biết đâu anh ấy lại là người đàn ông của đời cô? Lần đầu gặp, Mục Táp khá bất ngờ vì Tống Vực không hề giống với những gì cô nghe kể về anh, rằng anh rất nóng tính, bạo lực, đến mức từng đi tù vì đánh người. Ngược lại, anh rất chín chắn, lịch thiệp, ôn hòa, nhưng luôn khiến cô cảm thấy xa cách bởi anh không thật sự mở lòng với ai. Ngay từ những ngày mới quen, anh đã luôn tỏ ra là một người chồng bao dung và có trách nhiệm, chiều chuộng cô như công chúa, khiến cô dần dần đánh mất trái tim mình. Dù biết rõ anh không yêu mình nhưng cô tự nhủ, không sao, chỉ cần anh đối tốt với mình, chỉ cần mình yêu anh là đủ. Nhưng càng yêu anh, cô lại càng trở nên tham lam cô không thể chịu nổi việc anh không yêu mình, và nhất là việc anh dường như vẫn còn vương vấn với người cũ. Bằng trực giác của phụ nữ, Mục Táp nhận ra chồng mình và người chị dâu trẻ đẹp góa chồng Mạc Tử Tuyền từng có tình cảm với nhau, nhưng vì lí do nào đó mà chia tay. Mạc Tử Tuyền luôn tìm cách quyến rũ Tống Vực, phá hoại hình ảnh của Mục Táp trong mắt mẹ chồng, cũng như khơi mào xung đột giữa hai vợ chồng Mục Táp. Lại nói đến Cảnh Chí Sâm, sau khi Mục Táp gả cho Tống Vực anh mới dần dần nhận ra cô mới là người con gái đáng để anh yêu, nhưng lúc đó đã quá muộn. Cô không còn yêu anh nữa, thậm chí còn có phần ghét anh bởi anh từng đùa bỡn với tình cảm của cô. Trước thái độ cương quyết của Mục Táp, Cảnh Chí Sâm vẫn không ngừng dây dưa làm phiền cô, gián tiếp tạo điều kiện cho Mạc Tử Tuyền bôi nhọ hình ảnh của cô trong mắt mẹ chồng. Tuy Mạc Tử Tuyền và Cảnh Chí Sâm luôn ra sức chia rẽ Mục Táp và Tống Vực nhưng thực ra nguyên do chính dẫn đến sự gần mặt cách lòng giữa họ, và sau nữa là mâu thuẫn đỉnh điểm khiến Mục Táp đề nghị ly hôn, chính là việc cô yêu anh quá nhiều, mà anh lại không thể thỏa mãn nhu cầu tình cảm của cùng tác giả Sách cùng chủ đềXem nhiều nhất ngàyXem nhiều nhất tuầnXem nhiều nhất tháng Thật sự rất khó để kiếm được một người em yêu, mà người ấy cũng yêu em. Đấy là một loại hạnh phúc đơn thuần mà đáng quý. Từ khi tốt nghiệp đại học đến năm 26 tuổi, Mục Táp làm bạn Cảnh Chí Sâm 4 năm, giúp anh gây dựng sự nghiệp, quan tâm chăm sóc anh những lúc ốm đau, dành hết tình cảm của mình cho anh. Cảnh Chí Sâm biết rõ Mục Táp thích mình nhưng lại không hề coi trọng tình cảm của cô, đối xử với cô như một con rối bị anh khống chế trong lòng bàn tay. Anh khi gần khi xa, lúc thì tỏ ra thân mật như người yêu, lúc lại xa lánh cô như người lạ. Anh thích kiểu con gái năng động hoạt bát chứ không phải kiểu phụ nữ dịu dàng chín chắn như cô, và anh tưởng rằng cô sẽ luôn ở đó chờ anh dù anh có đi xa đến đâu đi chăng nữa. Nhưng anh đã lầm. Ngày Cảnh Chí Sâm đến nhà Mục Táp ra mắt cha mẹ cô với tư cách người yêu của em gái cô, cô đã quyết định chấm dứt tình yêu đơn phương ngu ngốc đến buồn cười của mình đối với người đàn ông ấy. Cô đồng ý thay em gái gả cho Tống Vực – con trai của một gia đình giàu có và quyền thế đã bỏ tiền giúp đỡ cha cô thoát khỏi cảnh tù tội do phá sản. Mục Táp làm vậy không phải vì yêu thương đứa em gái cùng cha khác mẹ vô tâm ích kỷ – cô chỉ là không muốn nhìn thấy gia đình tan nát, và cô cũng muốn cho mình một cơ hội tìm hiểu một người đàn ông khác, biết đâu anh ấy lại là người đàn ông của đời cô? Lần đầu gặp, Mục Táp khá bất ngờ vì Tống Vực không hề giống với những gì cô nghe kể về anh, rằng anh rất nóng tính, bạo lực, đến mức từng đi tù vì đánh người. Ngược lại, anh rất chín chắn, lịch thiệp, ôn hòa, nhưng luôn khiến cô cảm thấy xa cách bởi anh không thật sự mở lòng với ai. Ngay từ những ngày mới quen, anh đã luôn tỏ ra là một người chồng bao dung và có trách nhiệm, chiều chuộng cô như công chúa, khiến cô dần dần đánh mất trái tim mình. Dù biết rõ anh không yêu mình nhưng cô tự nhủ, không sao, chỉ cần anh đối tốt với mình, chỉ cần mình yêu anh là đủ. Nhưng càng yêu anh, cô lại càng trở nên tham lam cô không thể chịu nổi việc anh không yêu mình, và nhất là việc anh dường như vẫn còn vương vấn với người cũ. Bằng trực giác của phụ nữ, Mục Táp nhận ra chồng mình và người chị dâu trẻ đẹp góa chồng Mạc Tử Tuyền từng có tình cảm với nhau, nhưng vì lí do nào đó mà chia tay. Mạc Tử Tuyền luôn tìm cách quyến rũ Tống Vực, phá hoại hình ảnh của Mục Táp trong mắt mẹ chồng, cũng như khơi mào xung đột giữa hai vợ chồng Mục Táp. Lại nói đến Cảnh Chí Sâm, sau khi Mục Táp gả cho Tống Vực anh mới dần dần nhận ra cô mới là người con gái đáng để anh yêu, nhưng lúc đó đã quá muộn. Cô không còn yêu anh nữa, thậm chí còn có phần ghét anh bởi anh từng đùa bỡn với tình cảm của cô. Trước thái độ cương quyết của Mục Táp, Cảnh Chí Sâm vẫn không ngừng dây dưa làm phiền cô, gián tiếp tạo điều kiện cho Mạc Tử Tuyền bôi nhọ hình ảnh của cô trong mắt mẹ chồng. Tuy Mạc Tử Tuyền và Cảnh Chí Sâm luôn ra sức chia rẽ Mục Táp và Tống Vực nhưng thực ra nguyên do chính dẫn đến sự gần mặt cách lòng giữa họ, và sau nữa là mâu thuẫn đỉnh điểm khiến Mục Táp đề nghị ly hôn, chính là việc cô yêu anh quá nhiều, mà anh lại không thể thỏa mãn nhu cầu tình cảm của cô. *** Mục Táp những tưởng thời gian này, Tống Vực sẽ bận rộn để chuẩn bị cho buổi ra mắt trò chơi sắp tới. Nào ngờ, anh khá nhàn rỗi, ngày chủ nhật còn ngủ tới trưa trờ trưa trật. Sau đó, anh thức dậy ăn qua loa bữa sáng muộn, rồi thủng thẳng cầm cái siêu đi tưới nước cho vườn hoa. Mục Táp tỏ vẻ nghi hoặc “Hôm nay anh không đến công ty sao?” “Đến công ty làm gì?” “Thì kiểm tra, xem xét việc chuẩn bị ra mắt trò chơi mới, thử nghiệm chương trình, hoàn thiện các khâu quảng cáo và marketting…Cả khối việc để làm đấy chứ.” “Mấy việc đó thì giao cho các bộ phận chuyên môn phụ trách. Mỗi người đều có chức trách của riêng mình. Nhiệm vụ của anh đã hoàn tất. Hôm nay lại là chủ nhật, anh có quyền được nghỉ xả hơi.” “Nghĩa là hôm nay anh rãnh nguyên ngày?” “Ừm, cả ngày hôm nay dành trọn cho em đấy.” Tống Vực xoay người về phía cô, phủi phủi hai tay vào nhau. Mục Táp lại gần anh, ôm lấy cổ anh “Vậy hôm nay chúng ta đi đâu chơi? Xem phim, đánh tennis, chạy xe quanh hồ, dạo phố….chẳng gì mới mẻ cả! À, chúng ta ghé nhà sách đi. Dạo gần đây, em quên bẵng luôn việc đọc sách.” Tống Vực véo nhẹ đôi má hồng, cất giọng lười nhác “Ok.” Hai vợ chồng lái xe đi đến hiệu sách lớn nhất nằm ở phía Đông thành phố H, Tống Vực chọn sách tham khảo ở lầu một, Mục Táp thì lên lầu hai – nơi bày bán đủ loại tiểu thuyết. Cô đứng trong góc khuất, chăm chú xem quyển tiểu thuyết tình cảm. Mãi đến khi bên tai vang lên giọng nói quen thuộc, cô choàng tỉnh, đặt quyển sách vào kệ, tiến lên trước hai bước. Thông qua khoảng cách giữa các kệ sách, cô nhìn thấy bóng dáng Cảnh Chí Sâm. Đứng cạnh anh ta là cô gái trẻ xinh đẹp có nụ cười tươi tắn, mái tóc xõa ngang vai. Cô gái cầm một quyển sách, nhìn anh ta và nói “Truyện này hay lắm, em đề cử anh nên xem.” ... Mời các bạn đón đọc Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn của tác giả Sư Tiểu Trát. Tác giả Sư Tiểu TrácThể loại Ngôn TìnhNguồn thái FULLSố chương 0Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Edit condadieuMột câu giới thiệu vắn tắt Thật sự rất khó để kiếm được một người em yêu, mà người ấy cũng yêu em. Đấy là một loại hạnh phúc đơn thuần mà đáng quý.……Trang x giới thiệu vắn tắt Tình yêu bắt đầu từ một ánh nhìn, tình yêu kết là trời xanh vô đàn ông này vừa chính lại vừa tà, cô muốn chinh phục anh có được tình yêu trọn vẹnTác giả Sư Tiểu TrácThể loại Ngôn TìnhNguồn thái FULLSố chương 0Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Edit condadieuMột câu giới thiệu vắn tắt Thật sự rất khó để kiếm được một người em yêu, mà người ấy cũng yêu em. Đấy là một loại hạnh phúc đơn thuần mà đáng quý.……Trang x giới thiệu vắn tắt Tình yêu bắt đầu từ một ánh nhìn, tình yêu kết... thúc là trời xanh vô đàn ông này vừa chính lại vừa tà, cô muốn chinh phục anh ta. Danh sách chương Lãng mạn, trữ tình với chuyện tình nhẹ nhàng tựa như gió, Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn là một trong những truyện ngôn tình được đánh giá cao trong thời gian gần đây. Truyện mới vừa cập nhật nhưng được sự chiêu mộ của đông đảo bạn trẻ bởi truyện chỉ tóm gọn trong vài từ cô đọng nhưng đầy hàm ý Tình yêu bắt đầu từ một ánh nhìn, tình yêu kết thúc trời xanh vô tận. Thật sự rất khó để kiếm được một người em yêu, mà người ấy cũng yêu em. Đấy là một loại hạnh phúc đơn thuần mà đáng quý. Người đàn ông này vừa chính lại vừa tà, lại là người mà em muốn chinh phục. * Cô đặt cái ly trên bàn vi tính, tay điều khiển con chuột, bầu trời đầy sao trong màn hình từ từ tán đi, phát ra ánh sáng chói lóa. Trong đầu bất giác hiện ra hình ảnh của một bữa ăn tối, lúc ấy Cảnh Chí Sâm đang có men rượu trong người, bỗng nhiên nắm tay cô, vỗ nhẹ lên đấy. Giọng nói anh ta trầm trầm biểu hiện cơn say đáng kéo tới, khóe miệng nhoẻn nụ cười hiền, mang trên người dáng vẻ của một công tử ôn nhuận như ngọc “Mục Táp, em đối với anh tốt quá, đợi đến khi em ba mươi tuổi, mà chưa gả cho ai, thì hãy đồng ý gả cho anh nhé” * Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn ngân nga những câu trữ tình đầy sâu sắc cho những ai còn đang mải miết đi tìm tình yêu đích thực của đời mình. Tiếp đó, bạn đọc có thể đến với Duệ Mẫn Hoàng Quý Phi và Sườn Phi Tội để trải nghiệm những câu chuyện mới lạ, khám phá những khía cạnh mới về tình yêu. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Nhất Êm Tai Sự Sư Tiểu Trát Luyến Qua Lưu Thanh Sư Tiểu Trát Cạn Yêu, Sâu Thích Sư Tiểu Trát Ta Như Tại Ngươi Trong Lòng Sư Tiểu Trát Hải Đăng Quán Cà Phê Sư Tiểu Trát Cạn Tình Nhân Không Biết Sư Tiểu Trát Từ lần Mục gia xảy ra chuyện không vui, Mục Táp chưa bao giờ chủ động gọi điện hỏi thăm tình hình bên ấy. Giữa trưa hôm nay, Mục Táp đang tập trung kiểm tra chi tiết bản kế hoạch, chuẩn bị trình lên cấp trên đánh giá, thì nhận được điện thoại của bà Kiều Tuệ Tuệ.“Táp Táp, mai thứ sáu, con tan làm thì ghé nhà chơi nhé. Dì nấu nhiều món ăn ngon lắm.” Thanh âm Kiều Tuệ Tuệ dịu dàng như nước chảy, tựa hồ bà đã quên những trò khôi hài hôm thật, cô không để bụng việc Mục Kiều hung hăng chỉ trích phê phán cô. Dẫu sao cũng là cô sai trước. Nhưng việc gì cũng có giới hạn. Một khi Mục Kiều ngang ngược đụng chạm mẹ cô, thì mọi chuyện đã rẽ sang hướng khác .Không để Mục Táp có cơ hội từ chối, Kiều Tuệ Tuệ nói tiếp“Táp Táp, hôm trước con bé Kiều Kiều giận quá mất khôn, nên không chú ý lời ăn tiếng nói. Bố con đã nghiêm khắc phê bình, bảo ban lại nó rồi. Dì hi vọng, con có thể thông cảm cho em nó. Người một nhà, đôi khi khó tránh khỏi lời qua tiếng lại mà con. Quan trọng là chúng ta có thể thẳng thắn chia sẻ nỗi lòng cho đôi bên cùng hiểu. Nếu con còn vướng mắc hay khó chịu, vậy dì thay mặt Kiều Kiều xin lỗi con. Hơn nữa, dạo này tinh thần bố con sa sút, con về trò chuyện với ông ấy đi”Kiều Tuệ Tuệ đã nói hết nước hết cái, Mục Táp khó lòng từ vạng ngày hôm sau, Mục Táp về Mục gia. Vừa vào nhà, cô liền nom thấy bàn ăn thịnh soạn bày biện trước mắt. Ngay giữa trung tâm là ba món thịt bò xào ớt xanh, cà tím nhồi thịt băm, tôm nấu nấm, đều là những món cô mê tít .“Táp Táp tới rồi à? Mau vào đi con.” Kiều Tuệ Tuệ đứng dậy, cười nói,“Để dì đi xới cơm.”“Tống Vực đâu con?” Ông Mục Chính Khang hỏi.“Dạ, từ sáng sớm, anh ấy đã chạy tới công ty. Hôm nay có tận bốn năm hội nghị lớn nhỏ, đến giờ vẫn chưa tan tầm bố ạ.”“Bận dữ vậy à. Con nhớ nhắc nó giữ gìn sức khỏe.” Mục Chính Khang dặn Kiều lặng lẽ ngồi một bên, chăm chú dán mắt vào màn hình di động, không buồn ngó ngàng Mục Táp .Kiều Tuệ Tuệ bê bát cơm đầy, đặt ngay chỗ Mục Táp, và dùng khuỷu tay huých nhẹ Mục Kiều“Đừng xem nữa con. Mau ăn cơm đi. Mà chị về chơi kìa, sao con không chào chị một tiếng?”Mục Kiều dừng động tác đôi tay, miệng lầu bầu tỏ vẻ bất cần“Con không mù đâu mẹ. Con biết ai tới nhà mình mà, cũng chả phải khách quý khách hiếm, bày đặt chào hỏi rườm rà làm gì?”.Mục Chính Khang húng hắng ho vài tiếng, bất đắc dĩ liếc nhìn cô con gái út, đoạn thu tầm mắt, quay sang bảo Mục Táp dùng Tuệ Tuệ chủ động hỏi han tình hình công việc của Mục Táp. Mục Táp lễ phép trả lời bà vài câu. Cô vươn tay, toan gắp miếng cá chua nằm gần giữa bàn, vừa vặn Mục Kiều đặt đũa ngay đó. Hai đôi đũa chạm đầu chung một chỗ, Mục Kiều lập tức nhăn mặt, rút tay về. Bởi động tác quá nhanh và mạnh, nên tay cô ta không cẩn thận quơ đổ ly rượu của ông Mục Chính nhà vang tiếng “xoảng”, Kiều Tuệ Tuệ vội vàng khom mình nhặt ly rượu “Tôi đi đổi cái khác cho ông.”“Thái độ gì đấy hả?” Mục Chính Khang chau mày nhìn Mục Kiều, trầm giọng,“Trời đánh tránh bữa ăn, con không thể vui vẻ dùng cơm và trò chuyện với mọi người ư? Sao cứ vùng vằng, giãy nảy như đứa dở hơi thế?”Mục Kiều đanh mặt, tức tốc đáp trả“Chẳng qua con chỉ lỡ tay làm rơi cái ly. Bố có cần nặng lời thế không? Con thấy dạo này bố buồn cười lắm nhé, cứ chăm chăm chĩa mũi dùi vào con, bắt bẻ từng li từng tí. Sao bố thiên vị thế?”Từ ngày Mục Kiều xúc phạm bà Trình Hạo Anh, Mục Chính Khang sục sôi lửa giận, bực bội la rầy Kiều Tuệ Tuệ. Ông trách bà quá nuông chiều, dung túng Mục Kiều, trách bà tự tay đắp nặn nên cô con gái điêu ngoa, đỏng đảnh. Kiều Tuệ Tuệ tự biết mình đuối lí, nên lặng thinh nghe chồng giáo huấn, không dám ho he nửa lời. Tuy nhiên, Mục Kiều tình cờ nghe thấy. Cô ta cảm thấy không phục, bèn chạy đến tranh luận cùng ông. Cô ta thẳng thừng trách móc ông không tôn trọng người vợ hiện tại, trong lòng chỉ khư khư ôm ấp bóng hình bà vợ trước . Cô ta lên án hành động của ông là dụng tình bất chuyên*, khiến ông nổi cơn tam bành.*Có nghĩa là người không chung thủy, chỉ biết lợi dụng tình cảm của người khác.“Kiều Kiều, con nói bớt vài câu giùm mẹ.” Kiều Tuệ Tuệ lấy cái ly mới, đặt trước mặt ông Mục Chính Khang, và nhắc khéo con gái.“Bộ con nói sai ư?” Mục Kiều tiếp tục ngoan cố,“Mục Táp nói láo quen mồm, trong ngoài bất nhất, ấy vậy mà bố trắng trợn che chở, bênh vực chị ta. Ngược lại, bố lúc nào cũng chì chiết, đay nghiến con. Bố bảo con cố tình gây sự? Không có lửa làm sao có khói hả bố, bố nói đi, con làm sai điều gì, sao bố lại đối xử với con như thế? Còn mẹ nữa, tội tình gì cứ phải nhẫn nhịn, chịu đựng. Mục Táp có bao giờ tôn trọng ……”“Đủ rồi.” Mục Chính Khang gằn giọng khiển trách,“Mấy ngày nay, bố đã nói hết nước hết cái mà con vẫn không chịu tiếp thu ư? Lại còn so đo những thứ không đâu, con làm bố thất vọng quá!”“Buồn cười, đã bao giờ bố kì vọng vào con đâu.” Đôi mắt Mục Kiều đỏ hoe,“Vì có Mục Táp khiến bố tự hào rồi. Dù sao trong mắt bố, con luôn kém cỏi hơn chị ta. Con không hiểu chuyện như chị ta, không thông minh, tài giỏi bằng chị ta, cư xử thua xa chị ta nữa. Con thừa nhận, bản thân mình chả mấy tốt đẹp, tật xấu đầy mình, lại còn hư hỏng sẩy thai khiến gia đình mất thể diện. Thế nhưng, con nhất quyết không đồng ý cái cách bố bao biện cho Mục Táp, khi bảo chuyện chị ta giấu giếm con là chuyện nhỏ! Ai đời làm chị như Mục Táp, ngoài mặt ra vẻ hiền ngoan, vô tội, nhưng lại ngấm ngầm đâm sau lưng em gái, trơ trẽn nhắn tin tình cảm với bạn trai của em. Thậm chí đến tận bây giờ, con vẫn không biết bọn họ đã từng làm những chuyện động trời gì nữa?”Mục Táp buông đũa, lặng im không nói, bình tĩnh nhìn Mục Kiều trút bỏ cảm Kiều cảm nhận ánh mắt Mục Táp, liền nghiêng đầu về phía cô, đôi mắt cô ta đỏ ửng, nhìn lom lom Mục Táp “Chị khỏi bốc phét nữa. Chị lừa dối tôi lâu như vậy, sau này đừng hòng tôi tin chị một chữ.”“Tùy em thôi. Em tin hay không, chẳng ảnh hưởng tới chị.” Mục Táp điềm đạm,“Sự thật vẫn luôn là sự thật. Trước kia, chị quả thật từng thích Cảnh Chí Sâm, nhưng tình cảm ấy đã sớm kết thúc. Nếu em cứ canh cánh trong lòng, suốt ngày đoán già đoán non, thì người mệt mỏi, đau đớn chính là em.”Mục Kiều cười lạnh“Bây giờ chịu lòi đuôi cáo rồi hả? Chúc mừng chị đạt được mục đích nhé. Vì chị, tôi mất ăn mất ngủ, tinh thần hoảng loạn không yên. Đôi nam nữ vô sỉ các người đã tạo thành bóng ma tâm lí cho tôi. Trong đầu tôi không ngừng mường tượng những chuyện ghê tởm hai người có thể làm. Chị thấy tôi mỗi ngày đều sống trong bất an, đau khổ, hả hê lắm phải không?”“Kiều Kiều!” Kiều Tuệ Tuệ run giọng,“Con đừng chọc giận bố nữa!”Sắc mặt ông Mục đã xám ngoét.“Em muốn nghĩ thế nào tùy em.” Mục Táp nhếch miệng cười khẩy, lần nữa cầm đũa gắp thức độ Mục Táp trong mắt Mục Kiều chính là ngầm thừa nhận. Toàn thân Mục Kiều nhất thời rừng rực lửa giận. Chỉ cần tưởng tượng những chuyện trái luân thường đạo lí mà Mục Táp và Cảnh Chí Sâm có thể làm, trái tim cô ta như bị đôi tay vô hình nắm hai đầu, hung hăng xé toạc. Nỗi nhục nhã đớn đau dấy lên dữ dội, cô ta co tay thành nắm đấm, gằn từng chữ“Mục Táp, chị là cái thứ không biết xấu hổ. Sao không dám nói thẳng, rằng chị muốn hủy hoại cuộc sống của tôi.”“Là chính em tự hủy hoại mình đấy!” Mục Táp điềm tĩnh lí luận,“Chị đã nói nhiều lần, chị và Cảnh Chí Sâm hoàn toàn trong sạch, chưa bao giờ làm chuyện có lỗi với em. Nhưng em cứ thích tự mình hoang tưởng. Chị thanh minh thì em không tin, giữ im lặng thì em bảo chị hủy hoại thế nào mới vừa lòng em?! Chị quen biết Cảnh Chí Sâm trước em, chị thất bại trong việc theo đuổi anh ta. Đây là sự thật. Tuy nhiên, chị không có nhiệm vụ báo cáo cho em nghe. Tình cảm của chị, tình yêu đơn phương ngày đó, người chị thầm mến suốt bốn năm, chẳng lẽ đều phải rêu rao tất cả cho mọi người cùng biết? Chị không có quyền riêng tư cá nhân à?”“Vậy còn những tin nhắn mờ ám? Chị nên nhớ, chúng xuất hiện sau khi tôi và anh ta công khai quan hệ đấy nhé!”“Là do anh ta nhắn tin trước, viết lan man, dông dài. Chị chỉ nhắn cảnh cáo anh ta đừng quấy rầy chị nữa, không hơn. Em dựa vào đâu để nhận định, chị và anh ta nhắn tin mờ ám? Khách quan mà xét, chỉ có anh ta nhắn tin mờ ám với chị thôi.” Mục Táp thẳng thắn đưa quan Kiều tức sặc máu, âm sắc run rẩy“Mục Táp, chị tự kỉ vừa thôi nhé. Dạo này chị ra đường quên soi gương hả?”“Chị biết hiện giờ, Cảnh Chí Sâm là bảo bối trong lòng em. Nên chị xin lỗi trước, vì nói một câu không mấy xuôi tai, loại hàng đã qua sử dụng như Cảnh Chí Sâm, giờ tặng khuyến mãi chị cũng chẳng thèm .” Mục Táp nói,“Vì thế em cứ an tâm đi nhé.”Mục Kiều giận trắng mặt, tay chân run lẩy bẩy“Dù Cảnh Chí Sâm khốn kiếp, nhưng vẫn tốt chán so với Tống Vực chồng chị. Chị cẩn thận có ngày rước họa vào thân, đừng quên tiền sử bạo lực……”“Mục Kiều, cô thử nói thêm một câu nữa xem!” Mục Chính Khang đập tay xuống bàn. Vì dùng sức quá khủng, nên mặt bàn chao đảo, chấn động ,“Còn nói thêm câu nào nữa, thì cô lập tức cút xéo khỏi nhà tôi ngay!”Kiều Tuệ Tuệ chưa từng thấy Mục Chính Khang giận đến mức này, bà liên tục hít sâu vài hơi, sau xoay người đè bả vai Mục Kiều“Kiều Kiều, con bình tĩnh lại mau, không được nói bậy nữa!”Bầu không khí đột ngột xuống thấp, như thể bị bao trùm bởi tầng băng tuyết dày đặc.“Tống Vực….” Mục Táp khẽ dừng một chút, rồi mới nói tiếp,“Người ngoài căn bản không hiểu anh ấy. Với chị, anh ấy cực kì ưu tú, cực kì xuất sắc. Mục Kiều, cô không có tư cách nhận xét hay cười cợt anh ấy. Anh ấy rất tốt, mẹ chị cũng vậy. Hai người họ đều người thân của chị, là những người chị nhất mực yêu quý. Nếu sau này cô còn dám sỉ nhục họ, chị không ngại cùng cô trở mặt”Dứt lời, cô đứng dậy, đẩy ghế dựa ra, khom người chào ông Mục Chính Khang và bà Kiều Tuệ Tuệ, và dứt khoát rời tư đường mùa đông cô liêu trong cơn giá lạnh, Mục Táp lang thang vô định hồi lâu, thần trí cô mải mê phiêu lãng, nên không đoái hoài chiếc di động liên tục đổ tới khu buôn bán sầm uất nhộn nhịp, xung quanh vang vảng âm thanh trai gái cười đùa, tấu cùng tiếng nhạc réo rắt nơi quảng trường, lúc này, cô mới ý thức bản thân đã đi bộ rất lâu. Từ Mục gia đến khu buôn bán ven hồ phải đi qua hết thảy năm trạm xe buýt. Có loáng thoáng nhận ra, dường như mình đã bỏ qua mấy cuộc điện hồi hồn, móc di động ra xem. Màn hình thông báo bảy cuộc gọi nhỡ. Ba cuộc từ Mục gia, Tống Vực gọi bốn lúc này, màn hình nhấp nháy ánh sáng, nhạc bài hát quên nụ cười*của nhóm Ngũ Nguyệt Thiên vang lên, báo hiệu cuộc gọi đến. Mục Táp lướt nút trả lời.* link bài hát đang ở đâu?” Tống Vực lo lắng hỏi,“Sao nãy giờ không nghe máy?”“À, em đặt chế độ rung, tâm trí lơ đễnh nên không nghe thấy.” Mục Táp nói,“Em ở ngay khu buôn bán ven hồ, đối diện bách hóa xx, chuẩn bị đón xe về đây ạ.”“Em đừng đi đâu cả, đợi anh tới đón em.” Anh ra lệnh, còn thận trọng nhắc nhở,“Nhớ ngoan ngoãn chờ anh.”Chưa đầy hai mươi phút sau, xe Tống Vực xuất hiện trước mặt Mục Táp. Anh hạ thấp cửa kính, ló đầu cười với cô. Mục Táp nhanh chân chạy tới, mở cửa lên xe.“Sao lại đến đây?” Anh tinh ý phát hiện khuôn mặt cô đỏ thẫm vì giá lạnh, bèn tăng điều hòa trong xe, giúp cô vén lại mái tóc hơi lộn xộn.“Tự dưng em nổi hứng, muốn đi dạo loanh quanh.” Mục Táp đáp,”Lâu lâu em lại có sở thích này, một mình đi từ khu bắc tới khu nam, rồi quay ngược từ khu nam về khu bắc.”“Hôm nay em về nhà gặp chuyện bực mình ?” Anh chậm rãi bẻ tay lái.“Tạm thời đừng nhắc tới nó.” Cô nhẹ giọng, tháo bao tay đặt qua một bên,“Em muốn nghe nhạc.”Tống Vực đáp ứng mở nhạc, và lái xe với tốc độ chậm. Chạy khoảng mười phút, anh tấp vào cửa hàng tiện lợi, dừng xe bảo “Em chờ anh chút”, sau đó mình anh vô mua Táp xoa xoa bụng mình. Vừa nãy anh nghe thấy bụng cô đánh trống ư?Lúc trở lại, anh xách theo túi thức ăn đồ sộ, bao gồm bánh bao nhân thịt bò nóng hôi hổi, bắp luộc vàng ươm, chiếc bánh hotdog to chảng, hai xiên thịt nướng thơm lừng lựng, mấy quả trứng gà luộc bằng nước trà, thêm cái bánh trứng mới ra lò và vài hộp kẹo ngậm… Tựa hồ cửa hàng bán thứ gì ăn được, anh vét Táp trố mắt nhìn túi thức ăn, chẳng biết nên xử’ món nào trước. Tống Vực nhanh tay lột quả trứng gà, đút sát miệng cô. Cô cắn một miếng, mùi vị rất thơm.“Anh mua nhiều thế, bụng em sao chứa hết.”“Ăn không hết thì để dành.”“Vừa rồi, anh nghe thấy bụng em kêu à?”“Âm thanh không nhỏ đâu nhé.” Anh trêu ghẹo,“Tội nghiệp lỗ tai anh bị đày đọa thê thảm.”Mục Táp cười khúc khích, lại chuyển qua cắn miếng bánh bao, uống ly cacao nóng, dạ dày cô tức thì ấm hẳn lên. Cô đắn đo một lúc, sau mở miệng“Hôm nay em rất tức giận. Mục Kiều nói chuyện quá đáng lắm, chọc em suýt nữa nổi đên. Em ráng hết sức mới dằn được cơn tức xuống.”“Cô ấy nói gì ?”“Nó nói…… Bỏ đi, toàn lời chối tai không à.” Mục Táp chau mày,“Con bé bạ đâu nói đấy, chẳng chịu suy nghĩ, toàn thốt lời hàm hồ.”“Em cũng biết cô ta nói năng hàm hồ, vậy để bụng chi cho mệt?” Tống Vực tỏ vẻ người lớn không chấp nhặt con nít,“Em cứ để lời cô ta nói chui từ lỗ tai trái sang lỗ tai phải, sau đó bay ra ngoài. Thế là xong.”“Em không rộng lượng được như anh.” Mục Táp lắc đầu,“Lúc ấy, em khó chịu lắm, cảm thấy ấm ức vô cùng, đến mức muốn cãi lộn với nó luôn.”Tống Vực nở nụ cười, vươn tay nựng má cô“Nghe anh dặn nè. Mai mốt gặp chuyện tương tự, nếu em nắm chắc phần thắng thì hẳn cãi. Còn không, hãy cố nhẫn nhịn, chạy về nhà mách với anh. Anh thay em đi cãi.”Dẫu biết anh chỉ nói bông đùa, nhưng lòng Mục Táp đong đầy hạnh phúc ngọt ngào“Anh giúp em cãi lộn?”“Ờ.”“Anh quan tâm em?”Trong không gian nhỏ hẹp dần dần lưu chuyển dòng khí lạ, khiến Mục Táp bỗng dưng bồn chồn, xốn xang .“Chính xác.” Nói đoạn, ngón tay anh mơn trớn trên đôi má mềm mại, thanh âm trầm ấm hòa cùng màn đêm, ẩn chứa mị lực khó cưỡng,“Em là vợ anh, anh đương nhiên phải hết lòng quan tâm em.”“Trước kia, anh cũng đối đãi phụ nữ như vậy ư?” Cô tò mò ,“Luôn dùng dáng vẻ đứng đắn nói những câu ngọt xớt?”“Em thăm dò anh đấy hả?” Vẻ mặt anh đặc biệt nghiêm nghị “Đừng hòng lừa anh mắc mưu. Hơn nữa, trước đây anh chưa từng nói những lời âu yếm với bất kì ai cả.”“Lời nói dối kinh điển.”“Thật mà. Lúc trước chỉ có phụ nữ theo đuổi anh thôi, làm anh phiền chết đi được. Cho nên thái độ của anh với họ rất gay gắt.” Tống Vực thản nhiên kể “Bây giờ ngẫm lại, có lẽ lúc ấy anh hành xử rắn quá, hẳn nên mềm mỏng tí.”“Hiện tại chồng em đã biết cách khéo léo đưa đẩy?” Mục Táp cười, duỗi tay lấy hộp nhanh nhẹn lấy thay cô, mở nắp hộp, cầm một viên đút vô miệng cô“Nói đúng hơn, tính tình chồng em càng ngày càng tốt, đã nắm được bí quyết tùy mặt gửi lời, biết khi nào phụ nữ vui vẻ, lúc nào thì khó chịu, nên ứng phó tương đối ổn.”Mục Táp tiện thể cắn phập ngón tay anh“Anh muốn ám chỉ bản thân mình ngày càng giảo hoạt.”Anh véo quai hàm phúng phính của cô, nở nụ cười sáng tựa ánh trăng trên trời, anh không phủ nhận cũng chẳng thừa thận, chỉ nhắc“Ăn nhanh lên nào. Đỗ xe ở đây lâu quá, thể nào cảnh sát cũng hiểu nhầm chúng ta đang làm việc cấm trẻ em dưới mười tám tuổi.”Chờ Mục Táp ăn no nê, Tống Vực mới lái xe chạy tiếp. Tâm trạng bức bối hoàn toàn bay biến, ngồi trên xe, Mục Táp còn ngẫu hứng ngâm nga bài ca quen khi ngủ, Tống Vực cởi áo khoác và áo sơmi trong, giựt phăng caravat trên cổ, dùng vẻ mặt đường hoàng nghiêm túc“Cùng tắm nha vợ?”Mục Táp lắc đầu như chưa bao giờ được bị từ chối, song ý cười không giảm, đôi mắt nhìn cô lăm lăm, phô ra thái độ anh không phê chuẩn sự từ chối của em’, ngã ngớn nói “Ngại ngùng chi hả em, cứ thử một lần xem sao.”Dứt lời, anh phăm phăm lại gần cô, bế bổng cô lên, hùng hổ tiến vào phòng tắm. Mục Táp “Á” một tiếng, la oai oái hai chữ “Giết người”. Tay Tống Vực phết nhẹ bờ mông tròn lẳng, thoải mái thừa nhận“Chính xác. Anh đây muốn tiền dâm hậu sát.”Vô phòng tắm, anh dùng chân đóng mạnh cửa. Tay anh thuần thục lột sạch quần áo cô, đặt cô vào bồn tắm lớn. Sau đó, anh vặn vòi sen, tỉ mỉ dùng tay thử nhiệt độ nước, rồi mới tưới lên cơ thể cô. Ban đầu cô hơi nghi hoặc, lát sau mới biết anh muốn tắm cho tay anh nhẹ nhàng du ngoạn khắp cơ thể cô. Anh cúi đầu, miệng kề sát vành tai đỏ tía“Chờ em tắm thơm ngào ngạt, anh mới bắt tay hành động.”Nói tới nói lui, anh vẫn đàng hoàng giúp cô tắm xong, anh lấy khăn lông giúp cô lau khô người, lau từ đầu đến chân, lau luôn cả…nơi thầm kín mềm mại, và tiếp tục mặc áo ngủ cho cô. Hoàn tất xong các bước, anh dúi đầu vào cần cổ mảnh dẻ, ngửi thật sâu mùi hương dìu dịu, nhỏen miệng cười, nói “Thơm quá”, thuận thể cắn cắn bờ vai láng mịn, trắng ngần. Tay anh bao trùm lên bộ ngựa sữa đáng yêu, ve vuốt rất có kĩ xảo, nhưng ngữ khí cực kì nghiêm túc“Gia đình ta đề cao tính dân chủ, công bằng. Ngày mai tới phiên em giúp anh tắm đấy nhé.”Mục Táp bỗng nhớ về thời thơ ấu. Những lúc mẹ cô vắng nhà, bố cô có nhiệm vụ tắm rửa cho cô. Khi đó cô rất hí hửng, bởi có thể vọc nước thoải mái, vô tư hí hoáy chú vịt vàng, mà không sợ bố la rầy như Táp ngẫm nghĩ, xét theo khía cạnh nào đó, tắm rửa là một việc rất thiêng liêng, vì chỉ có thể chia sẻ với những người thân yêu nhất của mình.*Sau khi tắm xong, Mạc Tử Tuyền ngồi trước bàn trang điểm, dùng khăn lau khô mái tóc dài. Tiếp theo, chị ta tự mát xa phần gáy và bộ ngực của mình, cuối cùng lặng thinh săm soi bản thân qua nghía chán chê, chị ta quay sang mở ngăn kéo màu vàng sậm của tủ trang điểm, lấy phong thư dày, đổ xấp ảnh chụp bên trong độ chụp khá chuẩn, ít nhất người ngoài nhìn vào, liền phán theo chủ quan, đây là đôi tình nhân yêu nhau tha thiết, say sưa trao nhau nụ hôn nồng nàn ngay giữa nơi công chị ta lẩm nhẩm hai chữ Mục Táp, trong lòng càng lúc càng chán trời quá bất công! Dựa vào cái gì mà loại người này có thể quang minh chính đại sóng vai cùng Tống Vực. Lúc chị ta và Tống Vực quấn quýt bên nhau, chả biết cô ta đang ở xó xỉnh nào kìa. Chị ta nhất quyết không để kẻ đến sau cướp hết mọi thứ đáng nhẽ thuộc về chọn ở lại Tống gia, có nghĩa chị ta đã đánh cuộc tất cả cho quyết tâm giành lại Tống Vực, cũng như tìm về tình yêu và sự sủng ái ngày xưa của anh. Vốn dĩ, hết thảy chỉ thuộc về duy nhất Mạc Tử lâu trước kia, có cô bạn học cùng lớp với chị ta dám to gan mơ tưởng Tống Vực. Những khi Tống Vực tới đón chị ta tan lớp, cô nàng kia không biết xấu hổ, õng a õng ẹo lượn lờ trước mắt anh, về sau còn dám bắt chuyện với anh. Tống Vực theo phép lịch sự đối đáp vài câu. Tất cả đều bị Mạc Tử Tuyền ghim vào lòng. Không lâu sau, chỉ bằng vài thủ đoạn nho nhỏ, chị ta đã biến cô nàng thành đối tượng chỉ trích của cả trường, hằng ngày phải cam chịu đủ loại nhục nhã, thoái mạ. Cuối cùng, cô ta suy sụp trước miệng lưỡi cay độc của thế gian, hoảng loạn nhờ bố mẹ chuyển trường giúp là con người, ai ai cũng có sơ hở và những bí mật khó nói, Mục Táp cũng không ngoại lệ. Và giờ…đã bị chị ta bắt tới đây, khóe miệng chị ta nhịn không được, cong thành nét cười nham hiểm và lạnh lùng. Chị ta hớn hở đem xấp hình nhét vô phòng bì, cẩn thận bỏ lại ngăn kéo. Đại tiểu thư Hạ Trân Trân vừa bị bạn trai cắm sừng, không lâu sau thì bị mẹ sắp xếp đi xem mắt, để chống lại, dưới sự xúi giục của em gái thân yêu, cô và nhân viên phục vụ đẹp trai duyên phận đã gặp mặt nhau tại quán bar và ký bản hợp đồng tình yêu! Thỏa thuận, một tay giao người một tay trả tiền, trước mặt mọi người thì ân ái sau lưng thì thù ghét, rõ ràng là khế ước tình yêu tuyệt đối không thể phim giả tình thật, nhưng khoan đã, hắn ta sao lại tức giận khi nhìn thấy tôi chứ?! Nhóm dịch Thể loại Từ khóa

khó có được tình yêu trọn vẹn